092.4477.999
luanvanaz@gmail.com

Quà Tặng Cuộc Sống

Quy luật của xe rác

Quy luật của xe rác

Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc!Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế.

Thế nên tôi hỏi “Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!”

Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là: “Quy luật của xe rác”Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác nơi làm việc, nơi dọc đường hay mang về nhà.

Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình.

–> Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên… hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ.Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm, còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!

Quy luật của xe rác

BÀI THUYẾT GIẢNG

Giang duong

Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.

Nhưng đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.

Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.

Đoán được lí do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.

Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.

Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.

Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.

Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.

Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.

Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:

– Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.

Khi người Việt dạy cho “Tây” một bài học về văn hóa ứng xử

Chuyến bay 263 hãng United từ New Orleans về Los Angeles. Tôi là người khách ngồi ghế số 1F. Trong chuyến bay có ba người bạn đồng nghiệp Việt Nam bay chung, chúng tôi vừa đi họp ở New Orleans trở về.

ứng xử

Tôi bay mỗi tuần 2-3 thành phố và ngồi trên khoảng 4-5 chuyến bay nên không chuyện gì không thấy. Tôi vẫn quan sát cách người Á Châu mình ứng xử với nhau, cách người ngoại quốc đối xử với mình và người ngoại quốc với người ngoại quốc. Vì ngoại hình của tôi không giống người Á Châu nên tôi đã là nhân chứng của không biết bao nhiêu sự kỳ thị, miệt thị của người nước ngoài đối với người Á Châu. 
Lý do của sự kỳ thị là vì văn hóa khác biệt và cái nhìn coi thường của họ đối với dân tộc Á Châu, nhưng cũng có rất nhiều hành khách Á Châu kém hiểu biết nên ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Vì những lý do trên nên chúng tôi rất ý thức khi bay show mỗi tuần, nhất là những khi ngồi hạng thương gia. Thường thì 99% là ngủ từ khi lên máy bay cho đến khi máy bay đáp, tôi thì là người ít ngủ và thường tranh thủ thời gian làm việc trên máy bay và hay quan sát nên đã trở thành nhân chứng của rất nhiều việc chướng tai gai mắt. Nhưng lần này thì ông khách ngoại quốc thật sự đã quá lố, kỳ thị chủng tộc.

Khi tiếp viên hàng không nói với tôi người khách ngoài ghế sau lưng tôi số 2F tỏ vẻ khó chịu với tôi về việc tôi cắn hạt dưa. Tôi đã giải thích rằng “Đây là dịp đầu năm mới, mùng 4 Tết và văn hóa Á Châu chúng tôi thường cắn hạt dưa đỏ trong dịp năm mới, tượng trưng cho sự may mắn” và tôi cảm thấy không làm ồn người khác, bằng chứng là những người khách ngồi cạnh tôi đã ngủ từ đầu chuyến bay cho đến giờ. Hai người khách ngồi phía bên kia cười nói ồn ào cả chuyện bay mà sao không thấy ông khách phía sau lưng tôi lên tiếng?

Vì tôi luôn hãnh diện một phần của tôi là người Á Châu, nên tôi không ngại nói cho cô tiếp viên biết tôi là người Á Châu. Vì thế nên người khách ngoại quốc phía sau lưng tôi mới nói câu “Stupid Asian Culture” (cái thứ văn hóa dân Á Châu ngu dốt).
Sau khi nghe câu nói này, tôi đã quay lại nói với ông khách ấy rằng: “Tôi có thể đấm vào mặt ông dựa trên câu nói vừa rồi của ông, nhưng tôi biết nếu tôi làm thế thì cơ trưởng sẽ lập tức hạ cánh phi cơ để đảm bảo an toàn cho những khách hàng khác. Tôi yêu cầu kể từ ngay lúc này ông không được quyền nói chuyện trực tiếp với tôi và tôi muốn nói chuyện với tiếp viên trưởng và cơ trưởng.” Tôi sẽ yêu cầu cơ trưởng gọi điện thoại với cơ quan cảnh sát và tôi sẽ truy tố ông tội phỉ báng và xúc phạm tinh thần của tôi.
Ngay sau đó, tôi đã gọi điện thoại và thông báo về sự việc.

Kể từ lúc tôi nói chuyện với cơ trưởng thì thái độ và sắc thái của người khách ngoại quốc và cô bạn gái ngồi bên cạnh thay đổi hoàn toàn. Ông ấy gọi tiếp viên trưởng đến hỏi rằng: “Vậy là sao? Chuyện gì sẽ xảy ra khi đáp máy bay?”

Tiếp viên trưởng: “Người khách ngồi phía trước ông đã yêu cầu cơ trưởng gọi cảnh sát, ông ấy muốn tố cáo ông tội kỳ thị chủng tộc, tấn công tinh thần bằng lời nói.”

Khách ngoại quốc: “Tôi có quyền phản ảnh sự bực mình của tôi đúng không?”

Tiếp viên trưởng: “Vâng, ông có quyền nhưng ông không có quyền dùng những lời kỳ thị và miệt thị người khác như thế. Tôi nghĩ ông không nên nói gì nữa với người khách Á Châu này cho đến lúc gặp cảnh sát ở phi trường”.
Trước khi máy bay đáp, người khách ngoại quốc có tranh thủ nói một lời xin lỗi với tôi khi cô tiếp viên trưởng mang chiếc áo vest của tôi mà cô ấy treo trong khoang tủ của hàng khách thương gia đến cho tôi. Tôi đứng lên mang áo, khi quay mặt lại thì người khách ngoại quốc nói rằng: “Ê, ông bạn, tôi xin lỗi cậu nhé”.
Hai người bạn đồng nghiệp Việt Nam đi chung cũng khuyên tôi nên bỏ qua, đừng làm lớn chuyện vì đầu năm đầu tháng. Tôi nghĩ nếu không làm rõ chuyện này tôi sẽ cắn rứt trong lòng và tôi sẽ trở thành loại người thấy chuyện bất bình mà không lên tiếng vì sợ phiền. Tôi sống với thái độ, người yếu cần được bảo vệ và nếu thấy chuyện bất bình và có khả năng thay đổi vấn đề thì hãy hành động, đừng lên tiếng than phiền mà không hành động. Bình thường thì một câu nói xin lỗi cũng đủ rồi, nhưng tôi thừa hiểu những hạng người như tên này sẽ xin lỗi cho qua chuyện nếu không làm rõ chuyện và dạy cho hắn một bài học thì sau này sẽ còn nhiều nạn nhân bị nó ăn hiếp nữa. Tôi đưa ngón tay lên miệng ra dấu với hắn “Đừng nói”.

Khi máy bay đáp, cơ trưởng và tiếp viên trưởng lập tức đứng ngay trước cửa buồng lái. Cơ trưởng bắt tay tôi và chào.

Captain: “Hello Mr. Taylor. Xin ông đứng yên ở đây đợi đại diện của hãng United đến”.

Đại diện hãng United: “Hello Mr. Taylor. Ông ngồi ghế số 1F đúng không? Xin ông đứng cạnh tôi và chỉ cho tôi biết mặt người khách đã tấn công ông bằng lời lẽ kỳ thị. Cảnh sát đang chờ tất cả chúng ta bên ngoài”.

Khi người khách ngoại quốc vừa rời khỏi máy bay đại diện cửa hãng United đã ngưng bước ông ấy và hỏi ông ấy rằng: “Xin ông cho biết tên”.

Người khách ngoại quốc: “Michael”

Đại diện United: “Có phải ông ngồi ghế 2F và đã có lời qua tiếng lại với ông Taylor không?”

Người khách ngoại quốc: “Đúng như thế.”

Đại diện United: “Thưa ông Michael, ông Taylor muốn tố cáo ông và cảnh sát đang chờ chúng ta bên ngoài để lập biên bản”.

Người khách ngoại quốc với sắc thái biến dạng, mặt đỏ như cái cà chua, tay hắn rung lên và hướng về phía tôi nói: “Tôi xin lỗi ông”.

Người bạn gái của Michael tỏ vẻ bực mình và túm lấy cổ áo hắn ta nói: “Em không muốn anh xin lỗi. Anh có biết hắn nói anh là kẻ kỳ thị chủng tộc hay không? Cái cáo buộc này nặng lắm đó”.

Có lẽ cô bạn gái biết luật pháp nên khuyên hắn ta đừng nên nói nhiều coi như mình đã nhận tội. Sau đó cô bạn gái hỏi người đại diện United rằng: “Ông Taylor có tố cáo tôi không? Nếu không thì tôi đi được phải không? Tôi chuyển tiếp chuyến bay khác”.

Đại diện United: “Không, ông Taylor chỉ tố cáo bạn trai cô thôi. Cô có quyền đi”.

Sau khi cô bạn gái bỏ đi thì người khách ngoại quốc không còn ngần ngại chuyện sĩ diện nữa, ông ta bắt đầu nói chuyện hạ giọng và rưng rưng nước mắt.

Người khách ngoại quốc: “Tôi cũng xin ông rộng lòng bỏ lỗi cho, tôi đã quá lời. Bạn gái tôi có thể làm chứng tôi không phải là một người kỳ thị chủng tộc, có thể vì mất ngủ nên tôi hơi nóng tính và đã buông lời xúc phạm ông, đây là một kinh nghiệm và một bài học cho bản thân tôi”.

Dũng Taylor: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông. Trước mặt bao người ở đây tôi muốn ông hứa sẽ không đối xử với bất cứ người nào như thế nữa trong tương lai. Đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tất cả mọi người có quyền cá nhân của họ miễn không ảnh hưởng đến người khác. Ông có quyền không thích nhưng không có quyền xúc phạm”.

Người khách ngoại quốc đưa tay ra bắt tay với tôi và mọi người vui vẻ ra về.

Khi bước ra khỏi jetway, tôi đi trước và người khách ngoại quốc đi sau lưng. Ông ấy gọi tên tôi: “Ông Taylor, một lần nữa tôi thành thật xin lỗi ông, cảm ơn ông đã bỏ qua và không làm lớn chuyện này để tôi kịp chuyển tiếp chuyến bay với bạn gái tôi. Đây là một bài học nhớ đời của tôi”.
Dũng Taylor: “Tôi hy vọng rằng giữa hai người đàn ông chúng ta ông sẽ giữ lời hứa của ông trước mặt bao nhiêu người lúc nãy. Nên tôn trọng người khác dù là sắc tộc gì, đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, lý do chúng ta là một cường quốc cho dù lịch sử của chúng ta trên dưới 200 năm mà thôi là nhờ sự đóng góp của tất cả các sắc tộc. Chúc ông một chuyến bay an toàn.”
Khi người khách ngoại quốc đi rồi thì anh cảnh sát gọi tôi đến và hỏi: “Anh thật là người Việt Nam à?”
Dũng Taylor: “Vâng, mẹ tôi là người Việt Nam.”
Cảnh sát: “Thật không ngờ. Tôi cũng là người Việt Nam. Tôi rất thích hành động vừa rồi của anh, tôi hy vọng ông ấy sẽ không tái diễn. Chúc mừng năm mới.”

Khi rời khỏi phi trường tôi gọi cho hai người bạn đồng nghiệp cùng chuyến bay biết rằng tôi đã chấp nhận lời xin lỗi của ông khách ngoại quốc đó và không truy tố ông ấy. Bạn tôi vừa cười và nói: “Thôi, về nhà mau đi để ăn miến gà vợ anh đang nấu chờ anh đó”.

Chúc mừng năm mới mọi người!

Tái bút: hôm nay nhận được email của hãng United cảm ơn cách giải quyết của mình đã không làm trễ chuyến bay và đồng thời không ảnh hưởng đến sự an toàn của hành khách.

Chuyến bay 263 hãng United từ New Orleans về Los Angeles. Tôi là người khách ngồi ghế số 1F. Trong chuyến bay có ba người bạn đồng nghiệp Việt Nam bay chung, chúng tôi vừa đi họp ở New Orleans trở về.
Tôi bay mỗi tuần 2-3 thành phố và ngồi trên khoảng 4-5 chuyến bay nên không chuyện gì không thấy. Tôi vẫn quan sát cách người Á Châu mình ứng xử với nhau, cách người ngoại quốc đối xử với mình và người ngoại quốc với người ngoại quốc. Vì ngoại hình của tôi không giống người Á Châu nên tôi đã là nhân chứng của không biết bao nhiêu sự kỳ thị, miệt thị của người nước ngoài đối với người Á Châu.
Lý do của sự kỳ thị là vì văn hóa khác biệt và cái nhìn coi thường của họ đối với dân tộc Á Châu, nhưng cũng có rất nhiều hành khách Á Châu kém hiểu biết nên ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Vì những lý do trên nên chúng tôi rất ý thức khi bay show mỗi tuần, nhất là những khi ngồi hạng thương gia. Thường thì 99% là ngủ từ khi lên máy bay cho đến khi máy bay đáp, tôi thì là người ít ngủ và thường tranh thủ thời gian làm việc trên máy bay và hay quan sát nên đã trở thành nhân chứng của rất nhiều việc chướng tai gai mắt. Nhưng lần này thì ông khách ngoại quốc thật sự đã quá lố, kỳ thị chủng tộc.

Khi tiếp viên hàng không nói với tôi người khách ngoài ghế sau lưng tôi số 2F tỏ vẻ khó chịu với tôi về việc tôi cắn hạt dưa. Tôi đã giải thích rằng “Đây là dịp đầu năm mới, mùng 4 Tết và văn hóa Á Châu chúng tôi thường cắn hạt dưa đỏ trong dịp năm mới, tượng trưng cho sự may mắn” và tôi cảm thấy không làm ồn người khác, bằng chứng là những người khách ngồi cạnh tôi đã ngủ từ đầu chuyến bay cho đến giờ. Hai người khách ngồi phía bên kia cười nói ồn ào cả chuyện bay mà sao không thấy ông khách phía sau lưng tôi lên tiếng?

Vì tôi luôn hãnh diện một phần của tôi là người Á Châu, nên tôi không ngại nói cho cô tiếp viên biết tôi là người Á Châu. Vì thế nên người khách ngoại quốc phía sau lưng tôi mới nói câu “Stupid Asian Culture” (cái thứ văn hóa dân Á Châu ngu dốt).
Sau khi nghe câu nói này, tôi đã quay lại nói với ông khách ấy rằng: “Tôi có thể đấm vào mặt ông dựa trên câu nói vừa rồi của ông, nhưng tôi biết nếu tôi làm thế thì cơ trưởng sẽ lập tức hạ cánh phi cơ để đảm bảo an toàn cho những khách hàng khác. Tôi yêu cầu kể từ ngay lúc này ông không được quyền nói chuyện trực tiếp với tôi và tôi muốn nói chuyện với tiếp viên trưởng và cơ trưởng.” Tôi sẽ yêu cầu cơ trưởng gọi điện thoại với cơ quan cảnh sát và tôi sẽ truy tố ông tội phỉ báng và xúc phạm tinh thần của tôi.
Ngay sau đó, tôi đã gọi điện thoại và thông báo về sự việc.

Kể từ lúc tôi nói chuyện với cơ trưởng thì thái độ và sắc thái của người khách ngoại quốc và cô bạn gái ngồi bên cạnh thay đổi hoàn toàn. Ông ấy gọi tiếp viên trưởng đến hỏi rằng: “Vậy là sao? Chuyện gì sẽ xảy ra khi đáp máy bay?”

Tiếp viên trưởng: “Người khách ngồi phía trước ông đã yêu cầu cơ trưởng gọi cảnh sát, ông ấy muốn tố cáo ông tội kỳ thị chủng tộc, tấn công tinh thần bằng lời nói.”

Khách ngoại quốc: “Tôi có quyền phản ảnh sự bực mình của tôi đúng không?”

Tiếp viên trưởng: “Vâng, ông có quyền nhưng ông không có quyền dùng những lời kỳ thị và miệt thị người khác như thế. Tôi nghĩ ông không nên nói gì nữa với người khách Á Châu này cho đến lúc gặp cảnh sát ở phi trường”.
Trước khi máy bay đáp, người khách ngoại quốc có tranh thủ nói một lời xin lỗi với tôi khi cô tiếp viên trưởng mang chiếc áo vest của tôi mà cô ấy treo trong khoang tủ của hàng khách thương gia đến cho tôi. Tôi đứng lên mang áo, khi quay mặt lại thì người khách ngoại quốc nói rằng: “Ê, ông bạn, tôi xin lỗi cậu nhé”.
Hai người bạn đồng nghiệp Việt Nam đi chung cũng khuyên tôi nên bỏ qua, đừng làm lớn chuyện vì đầu năm đầu tháng. Tôi nghĩ nếu không làm rõ chuyện này tôi sẽ cắn rứt trong lòng và tôi sẽ trở thành loại người thấy chuyện bất bình mà không lên tiếng vì sợ phiền. Tôi sống với thái độ, người yếu cần được bảo vệ và nếu thấy chuyện bất bình và có khả năng thay đổi vấn đề thì hãy hành động, đừng lên tiếng than phiền mà không hành động. Bình thường thì một câu nói xin lỗi cũng đủ rồi, nhưng tôi thừa hiểu những hạng người như tên này sẽ xin lỗi cho qua chuyện nếu không làm rõ chuyện và dạy cho hắn một bài học thì sau này sẽ còn nhiều nạn nhân bị nó ăn hiếp nữa. Tôi đưa ngón tay lên miệng ra dấu với hắn “Đừng nói”.

Khi máy bay đáp, cơ trưởng và tiếp viên trưởng lập tức đứng ngay trước cửa buồng lái. Cơ trưởng bắt tay tôi và chào.

Captain: “Hello Mr. Taylor. Xin ông đứng yên ở đây đợi đại diện của hãng United đến”.

Đại diện hãng United: “Hello Mr. Taylor. Ông ngồi ghế số 1F đúng không? Xin ông đứng cạnh tôi và chỉ cho tôi biết mặt người khách đã tấn công ông bằng lời lẽ kỳ thị. Cảnh sát đang chờ tất cả chúng ta bên ngoài”.

Khi người khách ngoại quốc vừa rời khỏi máy bay đại diện cửa hãng United đã ngưng bước ông ấy và hỏi ông ấy rằng: “Xin ông cho biết tên”.

Người khách ngoại quốc: “Michael”

Đại diện United: “Có phải ông ngồi ghế 2F và đã có lời qua tiếng lại với ông Taylor không?”

Người khách ngoại quốc: “Đúng như thế.”

Đại diện United: “Thưa ông Michael, ông Taylor muốn tố cáo ông và cảnh sát đang chờ chúng ta bên ngoài để lập biên bản”.

Người khách ngoại quốc với sắc thái biến dạng, mặt đỏ như cái cà chua, tay hắn rung lên và hướng về phía tôi nói: “Tôi xin lỗi ông”.

Người bạn gái của Michael tỏ vẻ bực mình và túm lấy cổ áo hắn ta nói: “Em không muốn anh xin lỗi. Anh có biết hắn nói anh là kẻ kỳ thị chủng tộc hay không? Cái cáo buộc này nặng lắm đó”.

Có lẽ cô bạn gái biết luật pháp nên khuyên hắn ta đừng nên nói nhiều coi như mình đã nhận tội. Sau đó cô bạn gái hỏi người đại diện United rằng: “Ông Taylor có tố cáo tôi không? Nếu không thì tôi đi được phải không? Tôi chuyển tiếp chuyến bay khác”.

Đại diện United: “Không, ông Taylor chỉ tố cáo bạn trai cô thôi. Cô có quyền đi”.

Sau khi cô bạn gái bỏ đi thì người khách ngoại quốc không còn ngần ngại chuyện sĩ diện nữa, ông ta bắt đầu nói chuyện hạ giọng và rưng rưng nước mắt.

Người khách ngoại quốc: “Tôi cũng xin ông rộng lòng bỏ lỗi cho, tôi đã quá lời. Bạn gái tôi có thể làm chứng tôi không phải là một người kỳ thị chủng tộc, có thể vì mất ngủ nên tôi hơi nóng tính và đã buông lời xúc phạm ông, đây là một kinh nghiệm và một bài học cho bản thân tôi”.

Dũng Taylor: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông. Trước mặt bao người ở đây tôi muốn ông hứa sẽ không đối xử với bất cứ người nào như thế nữa trong tương lai. Đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tất cả mọi người có quyền cá nhân của họ miễn không ảnh hưởng đến người khác. Ông có quyền không thích nhưng không có quyền xúc phạm”.

Người khách ngoại quốc đưa tay ra bắt tay với tôi và mọi người vui vẻ ra về.

Khi bước ra khỏi jetway, tôi đi trước và người khách ngoại quốc đi sau lưng. Ông ấy gọi tên tôi: “Ông Taylor, một lần nữa tôi thành thật xin lỗi ông, cảm ơn ông đã bỏ qua và không làm lớn chuyện này để tôi kịp chuyển tiếp chuyến bay với bạn gái tôi. Đây là một bài học nhớ đời của tôi”.
Dũng Taylor: “Tôi hy vọng rằng giữa hai người đàn ông chúng ta ông sẽ giữ lời hứa của ông trước mặt bao nhiêu người lúc nãy. Nên tôn trọng người khác dù là sắc tộc gì, đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, lý do chúng ta là một cường quốc cho dù lịch sử của chúng ta trên dưới 200 năm mà thôi là nhờ sự đóng góp của tất cả các sắc tộc. Chúc ông một chuyến bay an toàn.”
Khi người khách ngoại quốc đi rồi thì anh cảnh sát gọi tôi đến và hỏi: “Anh thật là người Việt Nam à?”
Dũng Taylor: “Vâng, mẹ tôi là người Việt Nam.”
Cảnh sát: “Thật không ngờ. Tôi cũng là người Việt Nam. Tôi rất thích hành động vừa rồi của anh, tôi hy vọng ông ấy sẽ không tái diễn. Chúc mừng năm mới.”

Khi rời khỏi phi trường tôi gọi cho hai người bạn đồng nghiệp cùng chuyến bay biết rằng tôi đã chấp nhận lời xin lỗi của ông khách ngoại quốc đó và không truy tố ông ấy. Bạn tôi vừa cười và nói: “Thôi, về nhà mau đi để ăn miến gà vợ anh đang nấu chờ anh đó”.

Chúc mừng năm mới mọi người!

Tái bút: hôm nay nhận được email của hãng United cảm ơn cách giải quyết của mình đã không làm trễ chuyến bay và đồng thời không ảnh hưởng đến sự an toàn của hành khách.

Suy ngẫm : Cậu bé mù

CẬU BÉ MÙ

Suy ngẫm : Cậu bé mù

Trước một toà nhà nọ, có một cậu bé bị mù ngồi đó với chiếc mũ phía trước và một tấm bảng ghi:“Tôi bị mù, xin mọi người hãy rũ lòng thương mà giúp đỡ tôi”.

Trong chiếc mũ của cậu bé lúc ấy chỉ có vài xu. Bỗng một người đàn ông đi ngang qua, ông đã lấy một vài đồng xu từ chiếc ví của mình ra và bỏ chúng vào chiếc mũ của cậu bé. Sau đó, ông cầm tấm bảng lên, chùi hết dòng chữ và viết lại một tấm bảng khác. Rồi ông đặt tấm bảng trở lại chỗ cũ để mọi người đi ngang qua sẽ dễ dàng nhìn thấy dòng chữ mới này.
Chẳng mấy chốc, chiếc mũ của cậu bé bỗng đầy tiền. Người nào đi ngang qua cũng ghé vào cho cậu vài đồng. Buổi chiều hôm đó, người đàn ông đã ghi lại tấm bảng đến để xem mọi việc như thế nào. Cậu bé nhận ra những bước chân của ông nên liền hỏi: “Chú là người đã viết lại tấm bảng cho cháu vào sáng nay phải không? Chú đã viết gì thế?”

Người đàn ông nói: “Chú chỉ viết sự thật. Chú chỉ viết lại những gì cháu viết nhưng theo một cách khác!”

Người đàn ông đó đã viết: “Hôm nay là một ngày thật đẹp, nhưng tôi không thể thấy điều đó được”.

Bạn nghĩ tấm bảng đầu tiên và tấm bảng thứ hai đều có nội dung giống nhau?

Tất nhiên, cả hai tấm bảng đều nói cho mọi người biết rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm bảng đầu tiên chỉ nói một cách đơn giản là cậu bé bị mù. Còn tấm bảng thứ hai nói với mọi người rằng họ rất may mắn khi nhìn thấy được cuộc sống hôm nay thật đẹp. Và tấm bảng thứ hai đã mang lại hiệu quả cao hơn.

BÀI HỌC RÚT RA:
– Hãy cám ơn những gì bạn đang có.
– Hãy biết sáng tạo và đổi mới.
– Hãy sống hết mình, đừng bao giờ hối tiếc. Khi cuộc sống làm cho bạn có 100 lý do để khóc, thì cuộc sống cũng sẽ mang lại cho bạn 1000 lý do để cười.
– Cuộc sống thật tuyệt vời nếu bạn biết cách sống như thế nào. Mỗi ngày có đẹp hay không thì đều tuỳ thuộc vào bạn.

Cậu bé mù

Phong cách làm việc nhóm của người Nhật

Phong cách làm việc nhóm của người Nhật

Tại sao nước Nhật nhỏ bé với rất ít tài nguyên thiên nhiên lại trở thành một nền kinh tế hùng mạnh khiến mọi quốc gia khác phải kiêng nể? Câu trả lời nằm trong phong cách làm việc của họ:

1. Chiều theo và tôn trọng quyết định của nhóm

Nhật Bản là một xã hội luôn nhấn mạnh “Chúng tôi” thay vì “Tôi”. Các quyết định quan trọng thường được thảo luận và chỉ khi có sự nhất trí thì mới được đưa ra. Cũng vì mọi kết quả đều là sự nỗ lực của cả một tập thể nên sẽ là không phù hợp khi khen ngợi một cá nhân cụ thể. Thành công là nỗ lực của cả nhóm. Không ai có thể tự thành công. Người Nhật hiểu rõ điều này và nhấn mạnh việc cần phải có mọi người làm việc cùng nhau. Họ ưu tiên một quy trình thảo luận mang tính hợp tác mà đôi khi có thể chậm chạp, nhưng cuối cùng, nó sẽ đảm bảo được rằng tất cả mọi người đều có tiếng nói và đều chung một nhịp.
Một trong những yếu tố then chốt khi ngoại giao là lắng nghe người khác. Người phương Tây thường quen với việc chỉ ra một vị lãnh đạo sẽ đưa ra các quyết định và nói những người khác cần phải làm gì. Hình thức hoạt động từ trên xuống này không tính đến việc vị lãnh đạo đó cần sự cộng tác của những thành viên cấp cao khác để tiến hành công việc một cách trôi chảy. Người Nhật dường như hiểu được điều này. Họ luôn đảm bảo mọi phần thưởng được chia đều giữa các thành viên, như thế không làm nảy sinh sự ghen tị, so đo. Hãy nhớ không dành lời khen cho riêng một người nào, và bạn sẽ thành công như người Nhật.

Phong cách làm việc nhóm của người Nhật

2. Học cách nói giảm nói tránh

Người Nhật luôn chủ động hạn chế những tình huống đối đầu, vì thế lời nói và phép tắc giao tiếp của họ được kết hợp nhằm tránh gây hiềm khích đồng nghiệp cũng như đối tác. Thay vì đi thẳng vào vấn đề, người Nhật thường gợi ý nhẹ nhàng, nói bóng gió. Đôi lúc, họ nói một cách rõ ràng hơn nhưng càng cẩn trọng để không làm người khác bị phật ý hay tức giận. Văn hóa công sở Nhật Bản nhấn mạnh sự tôn trọng và nhã nhặn. Họ sẽ tìm mọi cách để thể hiện rằng họ đang không áp đặt ý chí của bản thân lên những người khác.

Để biết cách chỉ ra sự khác biệt giữa cử chỉ lịch sự và biểu hiện sự không quan tâm, bạn cần phải dành thời gian lắng nghe một cách cẩn thận những sắc thái trong lời nói. Hãy tinh tế nhận ra những dấu hiệu của sự không hài lòng trước khi mọi chuyện trở nên tệ hại.

        3. Đúng giờ là thể hiện sự tôn trọng

         Giới công sở xứ hoa anh đào đặt nặng giá trị của “kao“, tức là thể diện. Khái niệm “thể diện” bao gồm niềm tự hào cá nhân, danh tiếng và địa vị xã hội. Bất kỳ một hành động nào có thể khiến cho người nhận bị mất mặt sẽ bị coi là độc hại trong môi trường công sở, và sẽ bị cực lực phản đối.  Để giữ được thể diện, bạn phải học cách thể hiện lòng tôn trọng cao nhất. Cách đơn giản nhất là đến đúng giờ đối với bất kỳ cuộc hẹn nào. Người Nhật thường đến sớm một chút.
Có nhiều thứ mà người phương Tây đã bị “tê” trong khi ở những nơi khác lại coi là quan trọng. Thời gian là một trong số đó.     Đúng giờ là một thói quen mà tất cả chúng ta cần phải rèn luyện. Vì thế, hãy sắp xếp lịch trình một cách hợp lý.

         4. Duy trì liên lạc

Ở Nhật Bản, việc gọi điện và hẹn gặp sẽ được đánh giá cao hơn rất nhiều so với gửi thư, fax hay email. Dành thời gian riêng để tiếp xúc trực tiếp được xem là dấu hiệu của sự tôn trọng bên kia. Người Nhật cũng coi trọng các mối quan hệ làm ăn lâu dài, vì vậy khi làm việc ở đây, cần phải biết cách duy trì việc liên lạc qua lại, hoặc gián tiếp hoặc trực tiếp.Người Nhật đã đưa việc làm quen và tạo dựng mối quan hệ lên một tầm mới bởi họ hiểu được giá trị của chúng.

Nhiều người trong chúng ta cảm thấy khó chịu hoặc tiếc thời gian khi cố gắng giữ liên lạc với người khác. Chúng ta hạn chế tối thiểu việc phải trao đổi thư từ và đôi khi điều đó thể hiện trong sự thiếu bền chặt của các mối quan hệ.Hãy noi gương người Nhật, hãy quan tâm hơn tới việc phải luôn “giữ ấm” cho mọi mối quan hệ và thể hiện được rằng bạn luôn sẵn sàng kết nối.

Phong cách làm việc nhóm của người Nhật

7 thói quen của “Hội những người thông minh”

Ai cũng được sinh ra với những tiềm năng khác nhau. Vậy điều gì khiến người khác có thể phát huy toàn bộ tiềm năng đó còn bạn thì không? Hãy xem những học giả thông thái và thành công dạy cho chúng ta được những điều gì.

1. Luôn luôn học tập

 

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Bạn cần phân chia thời gian rạch ròi giữa học tập và nghỉ ngơi. Học tập là một quá trình tiêu tốn nhiều thời gian và công sức. Ngay cả hệ thống giáo dục của chúng ta cũng cho thấy điều này. Chúng ta có thể đi học 20 năm rồi sau đó đi làm. Nhưng những học giả thông minh thì không như vậy. Họ học những cái mới gần như cả đời. Họ học từ từng món họ ăn, học cách mọi thứ hoạt động ra sao, học về những nền văn hoá khác nhau, những vai trò khác nhau trong một tổ chức, lịch sử, và những con người xung quanh mình. Thế giới này là nguồn kiến thức và kĩ năng vô hạn, có sẵn 24/7 để cung cấp cho bạn chỉ cần bạn chịu hỏi han và gắn kết câu trả lời lại với nhau.

2. Hãy quan sát thật kĩ

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Đi bộ hay chạy xe trên một tuyến đường cả trăm lần cũng chưa chắc bạn đã nhớ hết được tên các toà nhà và những điều thú vị khác trên tuyến đường đó. Để làm thế, bạn cần thoả trí tò mò với thế giới này. Một người thông minh sẽ luôn tập trung vào chỗ này chỗ kia, khi này khi khác, sẵn sàng quan sát những thay đổi xung quanh mình. Thay vì nói nhiều, họ sẽ đặt câu hỏi.

3. Đừng ngại mắc lỗi

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Hầu hết mọi người đều rất sợ thất bại. Họ cho rằng thà đừng làm còn hơn làm rồi mắc lỗi. Người thông minh sẽ thay từ “mắc lỗi” thành “bài học”. Cách tốt nhất để học chính là hành. Vì thế hãy thử trải nghiệm và quan sát. Nếu cách này ta có thể dùng cách khác. Đương nhiên trước khi làm tốt một điều gì ta sẽ phải trải qua nhiều bài học. Như bác học Thomas Edison có nói, “Không phải tôi thất bại 700 lần, cũng không phải chỉ một lần.  Mà là tôi đã thành công trong việc chứng minh rằng 700 con ngõ cụt. Một khi tôi đã loại bỏ được những ngõ cụt đó, tôi sẽ tìm được đường ra thông thoáng nhất.”

4. Đừng bao giờ quá dễ dàng từ bỏ.

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Nỗi sợ thất bại quá lớn dẫn đến việc từ bỏ quá dễ dàng. Ngày nay, chúng ta hay có cái kiểu thử những cái mới một vài lần rồi bỏ. Tại sao lại từ bỏ quá dễ dàng khi chưa đạt được điều mình mong muốn như vậy? Hãy thử nhớ lại ngày xưa khi ta chập chững đi những bước đầu tiên. Bạn đã ngã bao nhiêu lần mới có được những bước đi vững chãi như hôm nay? Có khi cả trăm lần ấy. Bây giờ bạn lại muốn có kĩ năng thật tốt trong khi chẳng cần động não luyện tập? Không thể nào! Học tập cần thời gian và thất bại nhiều lần – những người thông minh sẽ suy nghĩ theo chiều hướng ấy.

5. Hãy học tập những người giỏi hơn mình

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Thế giới này là một mạng lưới các mối quan hệ. Một số người có thể giỏi hơn, nổi trội hơn những người khác, và thời gian của một đời người thì lại có hạn. Những người thông minh hiểu rằng họ cần những mối quan hệ tốt đẹp, những người xung quanh họ sẽ động viên họ làm việc, nâng cao tinh thần cho họ, hỏi han những câu sâu sắc và chân thành. Ta chỉ có thể học tập tốt khi ta thanh thản và có những người bạn tuyệt vời ở bên.

6. Học thử những điều mới.

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Để có thể học tập, não chúng ta cần sự kích thích và thúc đẩy nó làm việc, sau đó là khoảng thời gian nghỉ ngơi vừa đủ. Hãy nhìn xem một đứa trẻ nhỏ khám phá thế giới thế nào. Chúng nhìn mọi thứ dưới con mắt tò mò, sau đó thử tìm cách lắp ghép các mảnh rời rạc với nhau. Sau khi đã vỡ lẽ, lũ trẻ lại lăn ra ngủ khì. Người thông minh sẽ luôn tò mò và thử những cái mới. Hãy tham gia những lớp học kĩ năng và câu lạc bộ học thuật, kết bạn và cùng nhau khám phá. Hãy làm mọi việc khác đi và giữ cho bản thân không cảm thấy nhàm chán.

7. Đừng bao giờ tự cho mình là thông minh

7 điều bạn nên làm nếu muốn trở thành một học giả thông thái

Người thông minh là người không bao giờ nói nhiều. Kiến thức và kĩ năng không phải sử dụng để làm người khác thán phục và vì niềm đam mê và nhiệt huyết của bản thân họ mà thôi. Họ đủ khiêm tốn để nhận ra họ còn rất nhiều điều cần học hỏi và đồng thời họ cảm thấy vui vẻ và tràn trề năng lượng để tiếp tục học tập. Họ không giấu dốt, khi không hiểu điều gì, việc cần làm đó là đặt câu hỏi, vậy thôi.

Chúng ta đều phí phạm tiềm năng của bản thân nếu không chịu học tập đúng với sức của mình. Hãy học tập từ những học giả thông minh. Cuộc đời bạn sẽ tràn đầy sáng tạo, niềm vui, sự thanh thản và cả đam mê, nhiệt huyết.

Suy Ngẫm : 10 Qui luật sống ở đời

Suy Ngẫm : 10 Qui luật sống ở đời

tinh-tam

1./ Quy luật quả táo
Nếu có một thùng táo, gồm cả trái ngon lẫn trái hư, bạn nên ăn trái ngon trước, bỏ những trái hư đi. Nếu bạn ăn trái hư trước, những trái ngon rồi cũng sẽ hư, bạn sẽ vĩnh viễn không bao giờ ăn được trái táo ngon. Cuộc sống cũng vậy.

2./ Quy luật niềm vui
Khi gặp chuyện không may, bạn hãy nghĩ đến những điều tốt của nó, bạn sẽ thấy vui hơn. Giống như khi xe bạn bị thủng lốp (hoặc hết xăng), bạn hãy nghĩ may mà xe mình thủng lốp ngay gần chỗ sửa xe (hoặc ngay gần trạm bơm xăng)

3./ Quy luật hạnh phúc
Nếu bạn không mất quá nhiều thời gian để nghĩ xem mình có phải là người hạnh phúc không, nghĩa là bạn đang hạnh phúc rồi đấy

4./ Quy luật sai lầm
Con người ai mà không mắc lỗi, nhưng chỉ khi tái phạm lỗi lầm đó, bạn mới phạm phải sai lầm.

5./ Quy luật im lặng
Khi tranh luận, quan điểm khó bác bỏ (khó bắt bẻ) nhất chính là im lặng.

6./ Quy luật động lực
Động lực luôn xuất phát từ hai lý do, hy vọng và tuyệt vọng

7./ Quy luật nhẫn nhục
Phương pháp nhẫn nhục duy nhất là xem thường thường nó, không thể xem thường nó thì hãy làm giảm nhẹ nó. Nếu không thể làm giảm nhẹ nó, bạn chỉ có cách chịu đựng nhẫn nhục.

8./ Quy luật ngu xuẩn
Ngu xuẩn phần lớn là do chân tay hoặc miệng hành động nhanh hơn cả trí não.

9./ Quy luật giá trị
Khi bạn sở hữu một món đồ, bạn sẽ phát hiện thấy món đồ ấy không có giá trị như bạn từng nghĩ.

10./ Quy luật hóa trang
Thời gian hóa trang lâu bao nhiêu, đồng nghĩa với việc bạn tự thấy mình cần che đậy thiếu sót nhiều bấy nhiêu.

Suy Ngẫm : 10 Qui luật sống ở đời

19 điều bạn nên làm ít nhất một lần trong đời

19 điều bạn nên làm ít nhất một lần trong đời

tin

Phần lớn những điều chúng ta làm trong cuộc sống là do thói quen, trách nhiệm. Những thói quen như vậy khiến chúng ta trở thành những khuôn mẫu, và cuộc sống cứ thế được lặp đi lặp lại.  Nó đem đến cho bạn sự ổn định và cảm giác an toàn.

Tuy nhiên có khi nào bạn nghĩ mình nên làm một điều gì đó khác đi, một chút “nổi loạn” cho riêng mình? Hãy thử phá vỡ những khuôn khổ, chắc hẳn nó sẽ đem đến cho bạn những trải nghiệm thú vị.

Dưới đây là 19 điều mà mỗi người nên làm ít nhất một lần trong đời.

1. Có một công việc kinh doanh riêng

Dù là bạn muốn thành lập một tập đoàn đa quốc gia hay mở một shop bán hàng ở góc phố hoặc chỉ là người kinh doanh tự do trên mạng, hãy một lần trải nghiệm sự tự do và cả thất vọng khi làm việc cho chính mình.

2. Sống ở nước ngoài

Tìm hiểu các nền văn hóa khác nhau bằng cách cư trú ở một quốc gia khác. Khách du lịch và người cư trú tạm thời là hai thế giới rất khác biệt. Hãy đi và khám phá.

3. Lái xe dọc chiều dài đất nước

Ít nhất một lần trong cuộc đời, bạn hãy lên xe và lái qua tất cả các tỉnh thành trong cả nước. Khi trở về bạn có thể chọn một con đường khác. Phong cảnh và sự trải nghiệm sẽ là những điều bạn không thể nào quên.

4. Một lần thất tình

Không ai muốn tìm kiếm đau khổ nhưng nỗi đau tinh thần là một phần tất yếu của cuộc sống. Vượt qua nỗi đau trong tình yêu sẽ khiến bạn trở nên mạnh mẽ, trưởng thành và tĩnh tại hơn rất nhiều.

5. Được đám đông cổ vũ

Hãy làm một điều gì đó đáng để mọi người cổ vũ như ghi một bàn thắng cho đội bóng của mình, biểu diễn một tiết mục trước toàn công ty, bạn sẽ được nếm thử cảm giác làm một người nổi tiếng.

6. Lưu giữ một bài báo

Tại một số thời điểm trong cuộc sống, bạn hãy làm theo những tấm gương đã thành đạt, từ nghệ sĩ, nhà văn cho tới thủ tướng nhờ cách giữ những bài báo viết về họ phù hợp với những quan điểm, suy nghĩ và đánh giá của bạn.

7. Tin vào linh cảm

Sẽ là tuyệt vời nếu ta có tất cả các dữ liệu để có thể lựa chọn một điều gì đó, nhưng không phải cuộc sống lúc nào cũng rõ ràng như 1+1=2. Đôi khi bạn cần phải tin vào bản năng của mình và “liều lĩnh” quyết định. Rất có thể bạn sẽ đi đến một cái đích thú vị hơn nhiều so với đi theo con đường của logic.

8. Cho đi một điều gì đó

Cuộc sống của bạn viên mãn và hạnh phúc. Hãy dùng thời gian, tài năng và những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bạn để giúp đỡ những người kém may mắn. Bạn không chỉ cải thiện cuộc sống của những người trực tiếp tiếp xúc, mà còn làm giàu cho cộng đồng và cho chính bản thân bạn.

9. Thiết kế và xây một ngôi nhà

Bạn không cần ép cuộc sống của mình vào không gian do một người không hiểu rõ nhu cầu của bạn thiết kế. Dù đó là ngôi nhà trong mơ của bạn hay chỉ góc phòng bạn muốn thư giãn cuối tuần, ít nhất hãy thiết kế một không gian theo đúng ý bạn.

10. Làm một bữa ăn với những loại rau do tự tay bạn trồng

Hầu hết chúng ta đều không suy nghĩ nhiều đến việc cần bao nhiêu công sức để sản xuất ra các thực phẩm chúng ta yêu thích và tiêu thụ mỗi ngày. Hãy thử một lần tự trồng rau, không chỉ được ăn thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng mà bạn còn được gần gũi hơn với thiên nhiên, đem lại niềm vui trong lành.

11. Mua một tác phẩm nghệ thuật mà bạn yêu thích

Mua một tác phẩm nghệ thuật khi nó vừa xuất hiện có thể là một sự đầu tư nhưng cũng có thể lãng phí, nhưng ít nhất một lần trong đời bạn nên mua một tác phẩm theo tiếng gọi của trái tim chứ không phải của túi tiền. Hãy quên đi chi phí và giá trị thực tế mà bạn có thể thu được, hãy mua một tác phẩm chỉ đơn giản vì bạn thích nó.

12. Cắm trại ở nơi hoang dã

Dựng lều ở sân vườn hay cắm trại tại công viên thành phố đều rất vui. Nhưng cuộc phiêu lưu đúng nghĩa chỉ diễn ra khi bạn trở về với thiên nhiên hoang dã. Hãy đề lại cuộc sống văn minh phía sau lưng và chỉ dựa vào chính bạn cùng những người bạn đồng hành với bạn, bạn có thể khám phá ra nhiều khả năng và phẩm chất của mình mà bạn chưa từng nghĩ đến.

13. Nghỉ phép dài hơi

Rất nhiều người mơ về một năm không làm việc nhưng rất ít người dám biến điều đó thành hiện thực. Hãy là một người biết lao động và biết nghỉ ngơi. Hãy tiết kiệm tiền và viết đơn xin nghỉ phép, dù đó là cả năm hay chỉ một tháng để đi du lịch, theo đuổi niềm đam mê và lập kế hoạch cho chương tiếp theo trong cuộc đời của bạn.

14. Làm một món đồ

Hãy dành thời gian tìm hiểu về nghề mộc và chế biến gỗ. Sau đó bạn có thể tự mình đóng cho mình một chiếc bàn, chiếc ghế hay một cái giá sách. Đồ mộc do tự tay bạn làm bao giờ cũng có giá trị hơn những món đồ bạn mua ở cửa hàng.

15. Đi lặn

Hơn 70% bề mặt trái đất được bao phủ bởi nước. Hãy khám phá vẻ đẹp của thủy giới bằng một cái mặt nạ và vây cá đi lặn.

16. Nuôi thú cưng

Con vật nuôi yêu thương chúng ta vô điều kiện, chúng cũng có thể dạy cho chúng ta cách sống và yêu thương đồng loại tốt hơn.

17. Thực hiện một hoạt động từng khiến bạn sợ hãi

Leo núi, đi tàu lượn khổng lồ, đứng trên ban công tòa nhà 70 tầng nhìn xuống mặt đất… hãy làm một điều gì đó mà bạn vẫn thường sợ hãi. Hãy thử chinh phục nỗi sợ hãi của mình và bạn sẽ thấy mình trưởng thành rất nhiều.

18. Hãy đứng dậy

Hãy đứng lên và nói những điều chống lại sự bất công. Nếu bạn biết mình đúng, hãy hành động với lòng dũng cảm và bất chấp rủi ro.

19. Làm công việc mà bạn thực sự quan tâm

Tất cả đều rất bình thường, chúng ta lựa chọn một công việc dựa trên mức lương mình nhận được hoặc danh vọng đi kèm. Quá ít người đủ may mắn để làm có thể làm công việc thực sự có ý nghĩa với họ. Hãy thử một lần trong đời, làm đúng công việc mà bạn yêu thích.

Suy ngẫm : Cục Tẩy Và Bút Chì

Cục Tẩy Và Bút Chì

Cục Tẩy Và Bút Chì

* Bút chì : * Tôi xin lỗi ….

* Cục tẩy : * Vì điều gì cơ chứ? Bạn đâu có làm gì sai .

* Bút chì : * Tôi xin lỗi, vì tôi mà bạn bị đau . Bất cứ khi nào tôi làm sai, bạn luôn luôn có mặt để xóa đi lỗi lầm của tôi . Nhưng khi bạn làm sai lầm của tôi biến mất , bạn lại mất đi một phần của chính mình. Bạn cứ nhỏ dần, nhỏ dần sau mỗi lần như vậy.

* Cục tẩy : * Đúng vậy. Nhưng tôi không bận tâm đâu. Bạn thấy đấy, tôi được tạo ra là để làm việc này. Tôi được tạo ra để giúp bạn bất cứ khi nào bạn làm điều gì sai . Mặc dù tôi biết một ngày nào đó, tôi sẽ biến mất và bạn sẽ thay thế tôi với một cục tẩy mới , nhưng tôi thực sự hạnh phúc với công việc của tôi .. Vì vậy, xin đừng lo lắng . Tôi ghét nhìn thấy bạn buồn.

Câu chuyện giữa bút chì và cục tẩy hẳn sẽ mang lại cho chúng ta nhiều suy nghĩ.

Cha mẹ như cục tẩy trong khi con cái là những cây bút chì. Họ luôn luôn hiện diện, giúp con cái sửa chữa những sai lầm. Đôi khi… họ bị tổn thương, và trở nên yếu ớt hơn (hay già hơn, và cuối cùng qua đời ).

Mặc dù con cái của họ cuối cùng sẽ tìm thấy một người nào đó mới ( vợ hoặc chồng) , nhưng cha mẹ vẫn hạnh phúc với những gì họ làm cho con cái, và sẽ luôn luôn ghét nhìn thấy những người con quý giá của họ lo lắng , hay buồn phiền.

Bài viết này dành cho tất cả các bậc cha mẹ …Hãy share và chia sẻ cho bạn bè để biết trân trọng những gì Cha Mẹ dành cho bạn.

Cục Tẩy Và Bút Chì