0972.162.399
luanvanaz@gmail.com

Nữ sinh phải bán thân vì dính bẫy đa cấp

Đúng là đáng lên án, lại thêm 1 nạn nhân của kinh doanh đa cấp. Lần này còn bi thảm đến mức phải bán thân nữa.

“Em từ quê xuống học ngành Quản trị kinh doanh từ hồi tháng 9/2014. Vì bố mẹ đều là công nhân, em lại theo học ngành chuyên về kinh tế nên em muốn tìm một công việc làm thêm phù hợp với ước muốn kiếm tiền và kinh doanh. Lúc đó, có một người bạn hồi cấp ba rủ em tới địa chỉ 252 Hoàng Quốc Việt bằng giọng rất mập mờ: “Bạn cứ lên đây. Bạn sẽ có cơ hội làm giàu và được học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm về kinh doanh. Chúng ta học với nhau từ cấp một, mình sao có thể nói dối bạn được”, L. kể về lần đầu bị dụ dỗ tham gia hệ thống kinh doanh đa cấp của công ty Liên minh tiêu dùng.

Sau lần được người bạn học rủ rê, mời chào, sự tò mò trong người cô bé mới lớn cộng với hy vọng kiếm tiền trang trải cuộc sống, L. hí hửng theo bạn. “Nghe bạn ấy nói vậy, em hào hứng đến địa chỉ 252 Hoàng Quốc Việt. Lúc đó, em được bạn này dẫn lên tầng 3 của tòa nhà cao 9 tầng này và thấy hàng trăm con người đang tụ tập ở đây. Họ nói về những cơ hội kinh doanh với mức thu nhập hàng trăm triệu đồng/tháng. Họ đạo mạo, lịch sự, tự tin. Em bị quay cuồng trong cái vòng quay ấy.

 

Vài hôm sau, người bạn ấy lại dẫn em lên công ty Cổ phần Liên minh tiêu dùng Việt Nam – Vietnet và lần này họ hướng dẫn cụ thể cách vay tiền. Cụ thể, họ bảo em cầm thẻ sinh viên, chứng minh thư và bằng tốt nghiệp THPT rồi có người sẽ dẫn ra tiệm cầm đồ trên phố Phan Văn Trường để cầm cố.

“Em chưa đi cầm đồ bao giờ, nhưng không nghĩ lại dễ dàng đến vậy. Có người của công ty bảo lãnh, họ cầm cố cho em 9 triệu đồng với lãi suất 5.000 đồng/1 triệu/ngày. Em như bị ma làm đi theo họ như một cái máy. Vay xong, họ lập tức đưa em về để ký hợp đồng”, L. kể lại với giọng hằn học.

Từ khi vào làm cộng tác viên của công ty Liên minh tiêu dùng, cô nữ sinh miền núi này hết hội thảo rồi học việc nhưng cũng không thể rủ rê được bạn nào vào công ty. Trong khi đó, số tiền lãi hàng ngày cô phải đóng lên tới 45.000 đồng.

Mỗi tháng bố mẹ gửi cho em bao nhiêu tiền?, tôi hỏi. “Bố mẹ em là công nhân, sau em còn có hai đứa em nữa, mỗi tháng bố mẹ gửi cho em 1,5 triệu đồng cho tất cả các sinh hoạt. Từ khi dính vào công ty Liên minh tiêu dùng với khoản lãi khổng lồ ấy, mỗi tháng đóng tiền lãi thôi cũng gần hết số tiền mẹ gửi xuống”, L. thẳng thắn kể lại. Để chứng minh cho điều mình nói, L. đưa cho chúng tôi xem hợp đồng mua sản phẩm của công ty và cả thẻ cộng tác viên của công ty Liên minh tiêu dùng.

Không người thân thích, không một khoản thu nhập nào khác, cô nữ sinh mới bước qua tuổi 18 đã phải dồn toàn bộ số tiền bố mẹ gửi hàng tháng để nộp vào tiền lãi. Những bữa cơm cứ được thay bằng bánh mì, bằng mì tôm nhưng cuối cùng những thứ đó cũng trở thành xa xỉ, L. bắt đầu rơi vào bi kịch.

Trong cái bi kịch ấy thì một lần lên mạng, L. mới biết nhiều cô gái chọn phương pháp bán “vốn tự có” qua mạng để kiếm tiền. Thiếu tiền, chủ nợ thúc ép, L. bắt đầu học cách bán dâm qua mạng. Em tải các phần mềm chat trực tuyến như Ola, Zalo vào điện thoại để bắt đầu cho những cuộc phiêu lưu xác thịt.

Cảnh báo: Chiêu thức cướp xe máy mới!!!

Cảnh báo: Chiêu thức cướp xe máy mới!!!

cuop-xe

Hôm vừa rồi em đi chợ mua mấy thứ tận mắt chứng kiến cảnh cướp xe với chiêu thức hết sức tinh vi.

Có 2 chị em đèo nhau bằng xe air blade, cô chị dừng xe đợi ở cổng chợ để cô em vào trong chợ mua mấy thứ.Cô chị ngồi trên xe tắt máy nhưng vẫn để chìa khóa ở xe và ngồi ở xe nghịch điện thoại đợi cô em,lúc cô chị không để ý có một thanh niên từ đâu chạy tới nhanh như chớp vừa tát vào mặt vừa chử cô chị:
– Đm mày, mày đi xe mà không hỏi mượn bố à?
……………….
Rồi nhiều câu khó nghe khác nhưng đại loại làm cho người đi đường hiểu lầm rằng đó là 2 vợ chồng đang cãi nhau.Gã thanh niên đẩy cô gái ra khỏi xe,cô gái ngỡ ngàng khóc lóc, kéo xe lại và không biết làm gì với khuôn mặt thất thần. Mọi người xung quanh nghĩ họ là vợ chồng nên không ai dám can thiệp, Đúng lúc đó cô em gái trong chợ chạy ra,gã thanh niên phóng xe đi mất.May thay trước mặt là đống cát nên xe bị đổ ngay do gã thanh niên đó cuống cuồng chạy mà đâm vào. 2 chị em họ chạy vừa hô cứop và vội ra kéo xe lại, nhưng gã thanh niên nhanh chóng nhảy lên xe đồng bọn tẩu thoát. May mắn là chiếc xe không bị mất.

Thực sự là hú vía, em chứng kiến từ đầu sự việc nhưng thức sự nó xảy ra quá nhanh và vở kịch của gã thanh niên đó thực sự không ai có thể ngờ tới và làm mọi người không biết thế nào mà lần. Trước đó em cũng tưởng gã là chồng của bạn gái đó nên cũng không có phản ứng gì,ai dè lại là trộm.

Trộm cắp hoạt động ngày càng tinh vi ,em chia sẻ vậy hi vọng các mẹ rút ra được bài học cho mình và luôn cảnh giác.

Cảnh báo: Chiêu thức cướp xe máy mới!!!

Một số điều bạn nên biết khi bị cảnh sát giao thông đường bộ “hỏi thăm”

Một số điều bạn nên biết khi bị cảnh sát giao thông đường bộ “hỏi thăm”

NuCSGT

Bài viết này chỉ nói lên một số luật bình thường mà một số bạn có thể chưa biết để tránh bị CSGT chặn để ăn hối lộ. Còn vi phạm rành rành thì đừng chối nha

Người Việt có thói quen khi công an hỏi giấy tờ thì cứ đưa mà mặc nhiên không biết rằng mình có quyền giải thích, chứng minh mình không vi phạm luật giao thông. Và khi đã chứng minh được thì không có nghĩa vụ phải xuất trình giấy tờ xe. 1. Khi đang đi đường bình thường, không vi phạm luật, bạn bị CSGT chặn lại hỏi thăm và đòi kiểm tra giấy tờ xe, trước tiên bạn phải hỏi xem mình vi phạm điều gì, nếu CSGT không nói được thì bạn hoàn toàn có quyền không xuất trình giấy tờ xe và như vậy CSGT cũng không được phép dừng xe bạn khi bạn không vi phạm. Tại điều 14, chương V của Thông tư 65/2012/TT- BCA quy định nhiệm vụ, quyền hạn, hình thức, nội dung tuần tra, kiểm soát của cảnh sát giao thông đường bộ quy định: Lực lượng cảnh sát giao thông phải phát hiện được hành vi vi phạm của người tham gia giao thông thì mới có quyền dừng xe. (trực tiếp hoặc gián tiếp, nếu gián tiếp bạn nên yêu cầu giấy tờ để chứng minh lỗi mình vi phạm) Khi đã dừng xe vào, thì phải chào và phải thông báo rõ lỗi cho người vi phạm, rồi mới yêu cầu cho xem giấy tờ. (nếu CSGT không chào bạn, bạn có thể nói “anh chưa chào em nên chưa được phép làm việc và nói chuyện với em” theo luật là thế.

2. Bị lực lượng dân phòng hay công an xã bắt dừng xe: Theo luật,cảnh sát trật tự; phản ứng nhanh; cơ động; cảnh sát bảo vệ; Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự, an toàn xã hội và công an xã, phường, thị trấn được huy động phối hợp với CSGT tuần tra, kiểm soát trật tự, ATGT đường bộ theo kế hoạch đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt. Như vậy, lực lượng cảnh sát và công an xã, phường, thị trấn khi được huy động phối hợp với CSGT Đường bộ theo kế hoạch đã được phê duyệt mới được quyền dừng phương tiện tham gia giao thông. Nếu sai quy định trên, không có giấy phế duyệt, bạn có thể ko chấp hành hiệu lệnh của lực lượng dân phòng và công an xã khi yêu cầu dừng xe.

3. Vấn đề vượt quá tốc độ. Theo luật hiện hành (2012) thì chỉ khi xe vượt quá tốc độ hơn tốc độ quy định 5km/h trở lên mới bị phạt. Khi bạn chạy vượt tốc độ như 44,9999999…/40 thì bạn không bị phạt và cẩn thận bị “ăn bẩn” nhé. Nhưng đa số CSGT không bắt lỗi này, lỡ gặp người hiểu luật thì…CSGT cũng phải chào thua.

Tuy nhiên ngoài những CSGT “ăn bẩn” thì ad vẫn luôn yêu quý những chú CSGT đứng đắn, làm việc hết mình để ngăn chặn những bọn gọi là “mất dạy” lạng lách vượt ẩu…dễ gây tai nạn, ảnh hưởng đến người khác

P.s: Lý thuyết là thế, nhưng để đúng được lý thuyết thì khi bị dừng xe mà không vi phạm, bạn nên mạnh dạn để chiến đấu đòi lại quyền lợi cho mình nhé, còn tuyệt đại đa số dân mình thấy CSGT là sợ…hình như zậy…!

Một số điều bạn nên biết khi bị cảnh sát giao thông đường bộ “hỏi thăm”

Cảnh giác : Có bằng đại học chỉ sau một giờ!

Cảnh giác : Có bằng đại học chỉ sau một giờ!

Rao là thân quen với hiệu trưởng, tự xưng giảng viên của trường ĐH, người bán trao bằng công khai ngay tại trường để tạo lòng tin cho người mua.

Nhiều sinh viên đã quá thời gian học hoặc nợ môn và rất khó có cơ hội lấy được bằng tốt nghiệp như tìm được “phao” trước thông tin mua bán bằng “thật 100%” hết sức hấp dẫn.

Giá 20 triệu đồng

Thời gian vừa qua, nhiều sinh viên bất ngờ nhận tin nhắn rao bán bằng hết sức hấp dẫn. Chẳng hạn: “Nhận lo bằng cấp ĐH, CĐ, TCCN, chứng chỉ các loại. Tất cả có gốc 100% và nhận bằng tại phòng đào tạo của trường. Hoàn tất nợ điểm cho sinh viên. Lo đầu vào các trường năm 2013. Vì hồ sơ có hạn ưu tiên người đến trước, không nhận tiền cọc, lo xong mới nhận tiền”.

Đóng vai là người cần bằng tốt nghiệp ĐH ngành quản trị kinh doanh, chúng tôi liên hệ với số điện thoại 0923796668 để lại trong tin nhắn: Người bắt máy tự xưng là Cư và cho biết nên lấy bằng của Trường ĐH Kinh tế TP.HCM cho uy tín. Điều kiện làm bằng càng dễ dàng vì ông là giảng viên chính của trường này, có quan hệ rất thân tình với hiệu trưởng. Người này hối thúc chúng tôi gửi hồ sơ bằng cách chụp hộ khẩu, CMND và ảnh thẻ gửi qua email để các thầy trong trường làm bằng, lưu tên vào bảng điểm. Giá cho một tấm bằng như thế này là 20 triệu đồng.

Sau khi cung cấp đầy đủ thông tin, chỉ hơn một tiếng đồng hồ sau, người này nhắn tin lại cho chúng tôi: “Đã có bằng. Đúng 8 giờ sáng mai anh đến cổng Trường ĐH Kinh tế TP.HCM (đường Nguyễn Tri Phương, Q.10 – NV) để nhận bằng tại phòng đào tạo”.

Khi được hỏi là bằng thật hay giả, người này cho biết: “Đây là bằng thật 100%. Lý do là trường xin phôi bằng của Bộ GD-ĐT cấp cho sinh viên dư và dùng phôi bằng này để bán với số lượng hạn chế ra bên ngoài”.

Sau đó, chúng tôi hỏi thêm có một người em bị nợ điểm 3 môn học của trường ĐH T. và muốn hoàn tất để lấy bằng tốt nghiệp có được không?  Người này cũng tự xưng mình quen biết với hiệu trưởng trường T. và nói đúng họ tên của hiệu trưởng trường này, rồi ra giá 3 triệu đồng/môn học.

Có thầy hiệu trưởng ngồi chờ giao bằng!

Đúng giờ, chúng tôi có mặt tại nơi hẹn. Bất ngờ, ông Cư điện thoại đề nghị chúng tôi có mặt trước trụ sở của Ngân hàng Sacombank gần đó và giới thiệu số điện thoại của một người có tên Thành. Theo ông Cư, Thành là người thân của hiệu trưởng Trường ĐH Kinh tế TP.HCM đang giữ bằng tốt nghiệp và bảng điểm của chúng tôi.

Ông Cư nhắn cho chúng tôi số tài khoản mà chủ tài khoản là Nguyễn Văn Cư và hối thúc chúng tôi chuyển trước 10 triệu đồng vào tài khoản, sau khi nhận bằng trả nốt số còn lại. Ông Cư cho biết khi thấy chúng tôi đúng là người có tên trên bằng và chuyển đủ tiền, người tên Thành sẽ giao bằng tốt nghiệp.

Chúng tôi liên lạc với Thành, người này tự xưng làm việc trong Ngân hàng Sacombank, ngay tại địa chỉ được hẹn. Thành cho biết khi chúng tôi chuyển tiền xong, anh ta sẽ có mặt để giao bằng và bảng điểm. Sau đó, qua Trường ĐH Kinh tế TP.HCM để gặp ông Cư ký vào sổ lưu bằng. Ông Cư đang ngồi chờ chúng tôi cùng thầy hiệu trưởng.

 

 


Các tin mà ông Cư nhắn cho phóng viên Thanh Niên để trao đổi về việc mua bán bằng cấp – Ảnh: Đăng Nguyên

Trước diễn biến bất ngờ, chúng tôi không chuyển tiền vì cho rằng số tiền quá lớn và không có gì chắc chắn để tin tưởng. Lúc này, ông Cư gọi điện và cho biết sẽ hỏi ý kiến hiệu trưởng. Một lát sau, ông Cư gọi lại và cho biết hiệu trưởng đồng ý chúng tôi chỉ cần chuyển 5 triệu đồng thôi! Ông này cũng liên tục thuyết phục rằng chuyện này rất nhạy cảm và bí mật nên phải làm như vậy, chúng tôi cứ yên tâm vì ông ta là giảng viên, có tài khoản ngân hàng, có chuyện gì sẽ bị kiện cáo ngay. Khi chúng tôi nhất quyết đề nghị gặp mặt để đưa tiền lấy bằng, ông Cư lại “xuống nước”: “Em cứ chuyển trước 2-3 triệu để chúng tôi yên tâm rồi sẽ lấy bằng ngay”. Không thỏa thuận được, người này thông báo chúng tôi về vì trường đã quyết định hủy bằng!

Lừa chuyên nghiệp

Chúng tôi tìm hiểu trong danh sách công khai giảng viên chính của Trường ĐH Kinh tế TP.HCM thì không có người nào tên Nguyễn Văn Cư.

Tiếp tục tìm hiểu, chúng tôi thấy có nhiều thông tin cảnh báo trên mạng về việc này. Có một thông tin như sau: “Mình xin chia sẻ với mọi người đây là số điện thoại của bọn lừa: 0923796668. Hắn tự xưng là giảng viên trường ĐH ở TP.HCM, có thể lo bằng ở tất cả các trường hoặc giúp qua môn. Thủ đoạn của bọn này là hẹn gặp tại phòng đào tạo của trường, khi ta đến điện thoại thì bọn này hẹn gặp ở một địa chỉ nhất định, đa phần là chi nhánh hoặc phòng giao dịch của ngân hàng. Chủ yếu là dùng tài khoản Sacombank với tên giao dịch Nguyễn Văn Cư và số tài khoản 060072379473, nói chuyển vào số tài khoản của chúng sau đó sẽ có nhân viên ngân hàng đến giao hồ sơ rồi sau đó dàn cảnh bỏ chạy. Mọi người cẩn thận!”.

Chúng tôi liên hệ với P., người đăng cảnh báo này trên một số trang rao vặt, P. cho biết có người quen là một nạn nhân của kiểu lừa này và đã mất tiền oan. Theo P., đây là một tổ chức hoạt động khá chuyên nghiệp. Đối tượng hướng đến chủ yếu là sinh viên bị nợ môn, muốn mua bằng tốt nghiệp hoặc hoàn tất điểm vì không muốn gia đình biết. P. cũng cho biết, nhóm này hoạt động ít nhất trên 5 năm và nhiều sinh viên đã bị lừa.

Nhà trọ và những ‘điều kiện’ lạ đời

Nhà trọ và những ‘điều kiện’ lạ đời

Sinh viên phải cảnh giác, tìm hiểu kỹ thông tin trước khi thuê nhà trọ để tránh tiền mất tật mang vì những “quy định” oái oăm.

nha tro
Ngoài chuyện chịu đựng giá cả nhà trọ, điện, nước leo thang, không ít tân sinh viên (SV) còn đối mặt với những “điều kiện” kỳ quặc của một số phòng trọ khiến họ đi không được mà ở cũng không xong.
Làm gì cũng phải trả tiền
Vừa thuê phòng trọ được gần một tuần, bốn SV năm nhất đã phải cuốn gói ra đi. Mỗi người bỏ luôn khoảng 800.000 đồng tiền ở và tiền cọc vì không thể chịu nổi những “quy định” lạ đời khi thuê một nhà trọ trong con hẻm 80 đường Trần Quang Diệu, phường 14, quận 3.
Chuyên (SV năm nhất Trường ĐH Sài Gòn) cho biết bạn tìm nhà trọ trên qua Trung tâm Hỗ trợ SV. Nói là phòng trọ nhưng thực ra chỗ ở chỉ là một cái giường dành cho hai người với giá 350.000 đồng/tháng/người. Mọi sinh hoạt của hai chị em (ăn, ngủ, học, tiếp bạn…) đều trên chiếc giường rộng chưa đầy 4 m2 này. Lúc đầu Chuyên nghĩ chỉ cần có chỗ ngủ, chỗ học nên đóng tiền cọc để ký hợp đồng ở ba tháng.

Hai SV năm nhất mới chuyển đến nhà trọ trên đường Trần Quang Diệu phải đóng tiền cho chiếc quạt nhỏ này 25.000 đồng/tháng.
Mới ở một ngày, Chuyên đã không chịu nổi với các khoản tiền và cách xài vật dụng bằng điện theo “quy định” của chủ nhà trọ. Một tháng, ngoài tiền phòng, tiền nước sinh hoạt, Chuyên phải đóng các khoản: sạc điện thoại 1.000 đồng/lần, nấu cơm 2.000 đồng/lần, xài laptop 40.000 đồng/tháng, bóng đèn học 15.000 đồng/tháng, bóng đèn nhà vệ sinh 5.000 đồng/tháng…
Chung cảnh ngộ với Chuyên, vừa dọn đến ở một ngày, Ngọc Điệp (SV năm nhất Trường CĐ Kinh tế đối ngoại TP.HCM) liền chuyển đi. Phòng Điệp thuê ở trên gác rộng gần 20 m2 dành cho năm người với giá 450.000 đồng/người/tháng. “Mình thấy ngoài cửa phòng có công tơ điện khá mới nhưng bà chủ không cho xài. Chỉ có một bóng điện mà cả phòng phải đóng 50.000 đồng/tháng, rồi hàng chục vật dụng xài điện khác cũng phải trả tiền, muốn sạc điện thoại, máy tính phải ra phòng chủ, làm sao chịu được” – Điệp than phiền. Do gia đình khó khăn nên Điệp vừa khóc vừa năn nỉ bà chủ mới lấy lại được tiền cọc để chuyển đi nơi khác.
Loạn “quy định” vô lý
Một số SV Trường CĐ Điện lực thuê khu nhà trọ ở khu phố 3, phường Thạnh Lộc (quận 12) được báo tiền nước giếng khoan 20.000 đồng/người. Khi đến ở, chủ nhà thông báo ngoài tiền nước giếng, mỗi phòng phải đóng 100.000 đồng/tháng tiền nước máy để nấu ăn. Bên cạnh đó là thêm các quy định: Không được nói chuyện sau 10 giờ tối, đi học hay đi đâu phải ra khỏi nhà trước 7 giờ sáng vì chủ nhà sẽ khóa cửa ra chợ bán hàng đến trưa hoặc chiều tối mới về. “Bữa nào dậy trễ là coi như ngồi trong nhà nhìn ra ngoài qua song sắt cửa. Lúc đầu chị chủ nói tạm vài ngày rồi chị giao chìa khóa nhà nhưng nay bọn em ở gần một tháng rồi, chị nhất quyết không đưa vì sợ kẻ gian. Nếu cứ thế này, chắc bọn em sẽ cố ở cho hết chỗ tiền cọc rồi tìm phòng trọ phù hợp với giờ giấc SV hơn” – một SV chia sẻ.

Qua thông tin dán ngoài đường, nhóm SV Trường CĐ Công nghiệp thực phẩm TP.HCM tìm được phòng trọ ở một nhà bốn tầng trên đường Ba Vì (quận Tân Bình). Tiền ở 2,5 triệu đồng/tháng/phòng, xe để ở sảnh trệt. Nhưng ở rồi mới biết chủ nhà yêu cầu trả 80.000 đồng/tháng tiền… chỗ để xe chứ không phải trông giữ xe. Nếu xui xẻo mất xe thì SV vẫn phải ráng chịu!
Ngoài việc SV phải đóng tiền điện, bóng đèn tại những khu vực chung ở hành lang, nhà để xe, chủ nhà cũng không hề bỏ tiền ra sắm mỗi khi bóng đèn hư hỏng mà đều thu tiền của SV.

Ở đây có một “quy định” vô lý nữa là SV không được nối Internet mà phải dùng Internet của chủ nhà với giá 100.000 đồng/tháng nhưng do quá đông người dùng nên mạng rất chậm. Phòng nào than thở thì lập tức bị… rút dây mạng ngay.